Côn Đảo

Bài viết

CÔN ĐẢO KHÔNG CÒN XA



Hình bài viết CÔN ĐẢO KHÔNG CÒN XA
CÔN ĐẢO KHÔNG CÒN XA

Xem hình
* Ký: Nông Huyền Sơn
Trong ánh chiều vồn vã, ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, chiếc máy bay VASCO rời đường băng Tân Sơn Nhất vút lên trời cao, nghiêng cánh chào những toà nhà cao tầng, những cánh đồng xanh mướt, những dòng sông ưỡn ẹo để tiến về bầu trời biển Đông. 30 phút sau, quần đảo Côn Sơn hiện dưới cánh máy bay. Cái quần đảo được nhân loại biết đến như một địa ngục trần gian của cuối thế kỷ 19 đến cuối thế kỷ 20 nằm gọn giữa biển xanh mênh mông, trông hiền hoà như những chú rùa biển phơi mình trên cát. Máy bay tiếp đất an toàn và nhẹ nhàng trong tiếng vỗ tay cám ơn phi hành đoàn của những người khách du lịch phương Tây, mặc dù, trước đó, chuyến bay khởi hành trễ 2 giờ đồng hồ so với lịch bay in trên vé. “Con Dao here!”. Ai đó trong số những người klhách du lịch phương Tây thốt: Côn Đảo đây rồi!

* QUÁ KHỨ BUỒN CỦA ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN
Anh Trung – Người con xứ Bắc ra Côn Đảo lập nghiệp hơn 10 năm, hiện công tác tại Ban Quản lý dự án xây dựng Côn Đảo cùng chung chuyến bay đã tận tình đưa chúng tôi đến tận khách sạn Sài Gòn Touris nằm ngay giữa trung tâm huyện đảo, ven mép nước biển Đông. Nhận phòng xong, hoàng hôn đã phủ bóng đen, chúng tôi bỏ rơi ý định đi một vòng đảo tham quan cảnh đẹp. Đêm Côn Đảo bình yên lặng lờ không tiếng sóng.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến Viện Bảo tàng huyện đảo liên hệ tìm hướng dẫn viên. Viện Bảo tàng mang dáng dấp của một ngôi nhà cổ kiến trúc kiểu Pháp, đó đã từng là nơi ở và làm việc của 53 đời chúa ngục trong suốt 113 năm tồn tại hòn đảo ngục tù từ năm 1862 đến 1975. Người hướng dẫn tham quan cho chúng tôi là cô gái có thân hình đẹp mảnh mai, tên Mai Thị Khuyên, cựu sinh viên khoa Bảo tồn – Bảo tàng Đại học Văn hóa TP. Hồ Chí Minh. Mặc dù gia đình cha mẹ cư ngụ ở Đak Lak nhưng cô gái trẻ này tình nguyện ra công tác ở xứ đảo xa xôi. Cái giọng Bắc kỳ, pha chút âm hưởng Tây nguyên, pha chút giọng Nam bộ của cô nghe là lạ, buồn bã giữa những chứng tích tội ác, đày đoạ kiếp người của nhà tù khiến ai trong nhóm chúng tôi cũng “say”.
Khuyên dẫn chúng tôi đi thăm một vòng di tích các nhà ngục. Nơi đến đầu tiên khu nghĩa trang Hàng Dương – nơi yên nghĩ vĩnh hằng của hơn 2 vạn tù nhân. Đó chỉ là con số ước lượng vì nhiều người đã bị hành hạ đến chết rồi bị vất xác không tên tuổi. Tại nhà quản trang, chúng tôi gặp ông Đào Quý Cảnh – cán bộ của Viện Khảo cổ Việt Nam – đến Côn Đảo thăm dò di chỉ khảo cổ suốt mấy tháng nay. Thông tin mới nhất của ông cho thấy, từ hơn 3000 năm trước, Côn Đảo đã có dấu chân người sơ sử. Vào thời vua Gia Long chạy trốn Tây Sơn ra đảo Côn Sơn, bà Thứ phi Phi Yến (tên tục là Lê Thị Răm, mẹ của hoàng tử Cải, tức hoàng tử Hội An) đã can ngăn vua không nên cầu viện ngoại xâm. Vua nghi bà thông đồng với Tây Sơn đã giam cầm bà vào một hàng núi (Hòn Bà). Khi nghe tin Tây Sơn tiến ra đào, Nguyễn Ánh đã chạy vội ra đảo Phú Quốc. Trước khi rời bến, Nguyễn Ánh đã ném hoàng từ Cải xuống biển. Sau này, do bị một tên vô lại toan cưỡng đoạt, giữ trinh tiết, bà tự vẫn khi tuổi vừa 25. Dân làng an táng và tôn thờ bà như một vị thần nữ cai trị tâm linh xứ đảo.
Ngoài bà Phi Yến, người thứ hai được người dân Côn Đảo tôn thờ là chị Võ Thị Sáu. Người dân đảo tin rằng chị Sáu hiển linh đến nỗi bất cứ tranh chấp gì cũng kéo đến mộ chị thề thốt. Hai vị nữ thần - Bà Phi Yến và chị Sáu – là nguồn tín ngưỡng duy nhất trên quần đảo này. Và ngày giỗ của hai vị nữ thần trở thành lễ hội chung của người dân xứ đảo.
Năm 1861, Pháp chính thức đánh chiếm Côn Đảo và ngay sau đó tiến hành xây dựng nhà tù dành giam cầm những người chống đối Chính quyền thuộc địa Đông Dương. Sau hiệp định Giơ ne vơ, nhà tù Côn Đảo tthuộc quyền cai trị của Chính quyền Ngô Đình Diệm, và Nguyễn Văn Thiệu. Ngày 1/5/1975, nhà tù Côn Đảo đượic Chính quyền Cách mạng cởi bỏ chức năng “địa ngục trần gian” và bắt tay xây dựng kiến thiết Côn Đảo thành một hòn ngọc du lịch giữa biển khơi trùng dương. Ngày kết thúc vai trò tù ngục, tại Côn Đảo còn 7.448 tù nhân trong đó có 4.223 tù nhân chính trị. Trong số tù chính trị có 494 phụ nữ. Theo yêu cầu của Uỷ ban Quân quản, 153 người tù Chính trị đã tự nguyện ở lại để xây dựng Chính quyền. 153 người ấy là những người đầu tiên góp công xây dựng Côn Đảo xinh đẹp ngày nay.
CÔN ĐẢO – THIÊN ĐƯỜNG NGHỈ DƯỠNG
Với những tù nhân thường phạp, Côn Đảo là địa ngục trần gian nhưng vpới những chiến sỹ cách mạng Cộng sản, Côn Đảo là lò luyện ý chí thép. Khuyên đưa chúng tôi đi tham quan nghĩa trang và các trại giam. Ấn tượng nhất là khu chuồng bò và bãi sọ người. Ngày đầu tiên giải phóng Côn Đảo năm 1975, Chính quyền quân quản phát hiện 2 người tù vẫn còn đang bị ngâm người dưới hầm phân bò đến tận cổ. 2 người tù ấy đã chịu đựng như thế trong suốt cả tuần lễ cho đến lúc được giải thoát. Nhưng khi đến trại giam Phú Hải mà Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu gọi là “trung tâm cải huấn”. Cái mà họ gọi là “cải huấn”, khi nghe kể lại thôi đã khiến cho lương tri phẫn nộ. Mô hình những người tù được tái hiện lại bằng thạch cao ngồi thành từng dãy trong gông cùm ám ảnh chúng tôi suốt mấy ngày sau vẫn chưa nguôi. Nơi này còn được các tù nhân gọi là “khổ sai” với các hầm xay lúa, đập đà bằng sức người.
Tại trại Phú Tường, dãy chuồng cọp gồm 120 phòng biệt giam. Đây là nơi “5 ngôi sáng” tỏ rỏ khí tiết anh hùng cách mạng. Họ đã chấp nhận chịu mọi nhục hình chứ không chịu chào cờ “quốc gia” để ly khai với cộng sản.
Tuy mang một quá khứ tối tăm ảm đạm nhưng sau 32 năm kiến thiết xây dựng, Côn Đảo từ một “địa ngục trần gian” đã biền thành “thiên đường du lịch nghỉ dưỡng” vùng Đông Nam Á. Chúng tôi đã đi thăm viếng và thắp hương mộ chị Võ Thị sáu, mộ đồng chí Lê Hồng Phong, đồng chí Võ An Ninh và nhiều ngôi mộ khác ở nghĩa trang Hàng Dương, Hàng Keo.
Sáng thứ hai, chúng tôi được ông Phan Hoà Bình - Chủ tịch UBND huyện gác một cuộc họp để tiếp chuyện. Ông Bình trước kia là một doanh nhân từ tp. Hồ Chí Minh ra đảo làm ăn. Bén duyên với Côn Đảo, bén duyên với Côn Đảo, ông xin ở lại sinh sốing tại đảo và trở thành Chủ tịch UBND huyện cách nay 2 năm.
Theo số liệu thống kê mới, dân số tên đảo hơn 5000 người. Đa số là cư dân từ đất liền ra lập nghiệp. Những người dân đảo “chính gốc” là những người tù bị đày từ đất liền ra. Do đất rộng người thưa nên dân cư chỉ tâp trung nhiều ở trung tâm huyện, bãi Cỏ Ống và bến Đầm. Côn Đảo không có xã. Chính quyền cầp cơ sở trực thuộc tỉnh chính là UBND huyện. Dưới huyện là 7 khu dân cư (tương đương ấp).
Ngày thứ hai ở Côn Đảo, chúng tôi có dịp chứng kiến một đám rước tang của cư dân đảo. Đó là một thanh niên còn trẻ, do say rượu đã chạy xe gắn máy, tự đâm vào cột điện chết. Đám tang của anh được hầu hết dân đảo đi dự. Anh Sơn – Tài xế UBND huyện là người tình nguyện đưa chúng tôi đi tham quan vòng quanh Côn Lôn cho chúng tôi biết: “Ở đây là vậy, một người chết, dân cả đảo đưa tiễn. Nghĩa tử là nghĩa tận mờ!”. Anh Sơn là ngươ82i sinh ra ở đảo và trưởng thành trên đảo. Anh am tường quê hương xứ đảo của mình như một hướng dẫn viên thực thụ. Tưởng anh là người duy nhất không ngờ một chị bán khô tên Lanh cũng vanh vách kể cho chúng tôii nghe về những phát triễn kinh tế, văn hoá, xã hội của huyện. Một cô gái trẻ bán cà phê trên đường Võ An Ninh còn nói vanh vách về chỉ tiêu xoá đòi giảm nghèo đến năm 2010 của huyện. Sau này, khi gặp chủ tịch UBND huyện chúng tôi mới biết, chủ trương của địa phương là: Mỗi người dân là một hướng dẫn viên du lịch!
Chủ tịch huyện cho biết, Cơ cấu kinh tế của huyện đang được chuyển dịch dần theo hướng phát triễn dịch vụ du lịch với công thức dịch vụ - du lịch – công nghiệp. Năm 2007, tổng giá trị gia tăng của Côn Đảo đạt gần 80 trệiu đồng, tốc độ phát triễn đạt gần 15%. Trong năm đảo đón nhận 17.50 lựot khách du lịch, trong đó có 1.145 lưột khách nước ngoài. Điểm đặc biệt của Côn Đảo là luôn luôn có “trữ lượng” máu cấp cứu đồi dào. Mỗi người dân đều biết mình nhóm máu gì. Mỗi khi có người bị tai nạn cần tiếp máu, ch3 cần thông báo trên đài phát thanh, ngay lập tức những người có cùng nhóm máu bỏ dở công việc đến bệnh viện ngay. Chủ tịch huyện khẳng định: “Huyện tôi không còn hộ nghèo theo tiêu chí cũ của tình”. Tuy nhiên ông bức xúc: “Giá cả trên đảo rất cao so với đất liền vì vận chuyển khó khăn. Nhiều khi có bão, cả tuần liền không co chuyến tàu, chuyến máy bay nào ra vào vì biển động. Vì vậy, không thể tính mức thu nhập bình quân đầu người để xet tiêu chí nghèo. Chúng tôi đang đề nghị nâng mức chuẩn nghèo lên cao hơn để phù hợ với tình hòinh địa phương”. Ông cho biết, ai có mức thu nhập khoảng 500.000 đồng/ người/ tháng là xem như cần phải cứu trợ, vì với thu nhập ấy không thể xoay sở chi tiêu đủ trong tháng.
Điều thú vị là, tuy huyện đảo xa xôi nhưng rất nhiều loại báo vẫn đến được Côn Đảo. Tại trung tâm huyện, chúng tôi băt gặp một sạp báo. Sạp báo này do anh Sơn – tài xế UBND huyện hùn vốn với một tài xế của Trung tâm Y tế huyện mở. Tuy số lượng phát hành không cao nhưng sạp báo chính là tín hiệu tốt về nhu cầu nắm bắt thông tin từ đất liền của người dân xư đảo. Toàn huyện có 9 bác sỹ và một bệnh viện đủ khả năng điều trịu bệnh thông thường. Đối với những ca cấp cứu nặng, huyện sẵn sàng điều một chiếc trực thăng đưa bệnh nhân về bệnh viện tp. Hồ Chí Minh chữa trị. Mức phí trực thăng được UBND huyện hỗ trợ 70% trên giá 70 triệu đồng/ chuyến.
Tuy sống giữa một khu rừng nguyên sinh nhưng toàn đảo không ai bắt gặp được cảnh phá cây rừng. Mọi nhà đều sử dụng bếp ga cho việc nấu nướng.Toàn dân xứ đảo ý thức rất rõ việc bảo vệ tài nguyên thiên này. Hàng năm UBND huyện phải chi 500 triệu cho công tác quản lý, phát triển vườn quốc gia, rừng nguyên sinh.
Theo kế hoạch 2008, huyện đề ra mục tiêu giải quyết việc làm cho 300 LĐ, tạo việc làm mới cho 60 LĐ và nâng tỷ lệ LĐ qua đào tạo 40%; 100% nghe xem, đài truyền hình; 100% gia đình văn hoá 100% dân số sử dụng nước sạch, xử lý 100% rác thải; 100% trẻ em được tiêm chủng mở rộng; 100% trẻ em trong độ tuổi được đến trường; …
Côn Đảo. Cái địa danh đáng sợ của nhân loại cách nay một thế kỷ đã không còn là địa ngục trần gian nữa. Trong nhận thức của chúng tôi, Côn Đảo hiền hoà, thân thiện, hiếu khách đã thật sự trở thành một nàng tiên cá hiện đại của thế kỷ 21. Côn Đảo đã nhận danh hiệu huyện văn hoá từ mấy năm trước.
Thông qua người phiên dịch, Andrew – Một du khách người Hà Lan, đi cùng chuyến bay, ở cùng khách sạn đã nhận xét chuyến du lịch của mình: “Côn Đảo quả là đáng sợ và rất đáng yêu. Đáng sợ là vì, ở một thời gian quá khứ nào đó, ai đó đã nghĩ ra cái trò đày đoạ con người xuống tận cùng của địa ngục. Thật đáng kinh tởm! Đáng yêu là vì chỉ với 32 năm, kể từ ngày ngục tù bị giải tán, làm cách nào người ta đã biến nó thành một hòn đảo xinh đẹp thế này. Tôi thật sự khâm phục. Hãy gởi lời khâm phục và cảm ơn của tôi đến những người Việt Nam đã từng là tù nhân, đã từng là người xây dựng Côn Đảo”.
Chúng tôi rời Côn Đảo cũng bằng chuyến bay VASCO. Lúc máy bay rời đường băng, chúng tôi thấy bãi Cỏ Ống – Một góc Côn Đảo – trông giống như một bàn tay vẫy chào. Có lẽ ký ức đẹp và hào hùng của Côn Đảo không bao giờ xoá nhoà trong ký ức chúng tôi.
Tháng 11/2007

 (Theo Báo Lao Động Xã Hội)



Bài viết liên quan
Côn Đảo vào top những điểm đến hàng đầu châu Á 2016
Những điểm nên check-in ở Côn Đảo
Những đặc sản phải thử qua khi tới Côn Đảo
3 ngày trên Côn Đảo
Côn Đảo đang được đưa vào vòng bảo vệ đặc biệt
Xem tất cả bài viết...



Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Resort o Con Dao - by vtv2007.jpg - Côn ĐảoHình ảnh Con Dao tu tren khong - by ntrieuhai.jpg - Côn ĐảoHình ảnh Mot goc cay - by Thu Tra.jpg - Côn ĐảoHình ảnh Mo chi Vo Thi Sau.jpg - Côn ĐảoHình ảnh Tau ra Con Dao - by adsukivn.jpg - Côn Đảo
Xem tất cả hình ảnh...