Campuchia

Bài viết

Xuôi tàu Siemriep - Phnom Penh



Hình bài viết Xuôi tàu Siemriep - Phnom Penh

Dân du lịch bụi vì lý do tiết kiệm thường khám phá Campuchia bằng đường bộ chứ ít đi đường thủy. Muốn tìm cảm giác khác người, nhóm chúng tôi quyết định tốn tiền để đi đường thủy một lần cho biết. Hành trình của cả nhóm là Siemriep - Phnom Penh...

Buổi tối ở Siemriep, chúng tôi đặt vé tại nhà nghỉ với giá 25 USD và được ông chủ căn dặn: “Xe sẽ đón lúc 6g sáng mai. Một ngày chỉ có một chuyến tàu nên trễ là phải ở lại”.

Chỗ chúng tôi đến chỉ là bến trung chuyển ra tàu lớn, khung cảnh tấp nập, người mua kẻ bán nhộn nhịp. Chúng tôi chuyển sang một chiếc tàu nhỏ như tàu chở khách tham quan. Người nào đến sớm có ghế ngồi, người đến sau đành ngồi sau máy hay đứng cho “giãn gân giãn cốt”. Đến khi đã yên vị, nhìn xung quanh toàn là khách Tây, Hàn Quốc, Trung Quốc... còn Việt Nam hình như chỉ có một.

Du khách tại bến trung chuyển ra tàu lớn

Chiếc tàu không lớn lắm, hành khách lại đông nên tàu cứ chao qua đảo lại. Mấy vị khách nước ngoài ngồi không chút yên tâm. Một bà Tây lo lắng đến nỗi tàu nghiêng bên trái thì bà lại chạy sang mạn bên phải và ngược lại như thể mong muốn làm vậy thì tàu ngừng chao đảo (!). Gần 10 phút chúng tôi mới đến được tàu lớn. Hóa ra dù mua vé với giá 23 hay 25 USD thì tất cả đều lên cùng một con tàu!

Lúc chuẩn bị chuyển sang tàu lớn, một chiếc ghe nhỏ chòng chành trên sóng áp sát vào tàu nhỏ của chúng tôi. “VietNam”, cô gái người Campuchia chỉ tay. Đó là ba anh em buôn bán dạo trên Biển Hồ. Đứa nhỏ nhất độ chừng 5 tuổi, tay cầm nải chuối cứ nài nỉ “mua đi cô”. Gặp đồng hương, mấy người trong nhóm tò mò: “Về Việt Nam chơi không?”. Bé gái đang mang mấy lon nước ngọt trả lời: “Muốn lắm, nhưng không có tiền…”.

Ba anh em người Việt bán dạo trên Biển Hồ

Ở tàu lớn, thấy mấy khách Tây đã ngồi đầy cả trên mui, chúng tôi cũng ham vui trèo lên cho biết với người ta. Gió mát rượi thổi vào lồng lộng xua tan cảm giác mệt mỏi. Quả là không phí 25 USD. Mấy khách Tây hăm hở chụp hình quay phim, tranh thủ “chộp” những tấm ảnh đẹp nhất.

Tàu chạy khoảng 15 phút, mọi người đang ngắm cảnh và tranh thủ bắt chuyện làm quen, đang yên lặng bỗng gió và sóng nổi lên ầm ầm. Sóng từ mũi tàu cùng với gió cứ như là cơn bão ồ ạt tạt lên mui. Cả Tây lẫn ta đều la ơi ới, nắm chặt tay cầm, gương mặt đầy hốt hoảng.

Sóng mạnh đến mức mọi người đều phải bò gần vào đầu tàu để né, thậm chí nằm cả xuống mui tàu, nương vào nhau. Cả mui tàu đầy nước, các vị khách ướt từ đầu đến chân. Sợ nhưng không thể xuống khoang vì tàu đang chạy và sóng rất mạnh nên tất cả đành nằm mà chịu trận. Mãi đến nửa tiếng sau mọi thứ mới êm dịu trở lại...

Mui tàu sạch hay dơ không quan trọng, ai cũng nằm để tránh sóng, nhưng sóng vẫn tạt ướt hết người

Cả nhóm du khách người Mỹ gần tôi cứ nhao nhao: “Sợ quá, sợ quá” nhưng miệng thì cười toe vì có lẽ lần đầu tiên gặp cảnh này, trong khi một số vị khác thì nhảy tọt xuống khoang tàu vì không còn can đảm ở trên mui nữa. Một anh chung đoàn cũng lồm cồm ngồi dậy và thốt lên trong khi toàn thân ướt như chuột lột: “Đúng là cảm giác mạnh!”.

Hai anh em chúng tôi vẫn quyết định kiên trì đến cùng. Và chặng đường kế tiếp cũng lắm gian nan, hết sóng gió lại đến nắng! Giữa tháng ba nhưng cái nắng vẫn như thiêu như đốt. Tôi phòng thủ bằng chiếc nón rộng vành, nằm lăn xuống mui tàu mà ngủ, anh bạn thì “phơi nắng” đến lúc mặt đỏ au, còn mấy khách Tây thì tranh thủ thoa kém chống nắng.

Quần áo đã khô, mọi người ngồi dậy ngắm cảnh

Chợp mắt được gần một giờ, tôi giật mình dậy và sững người trước không gian bao la của Biển Hồ. Bốn bề đều toàn là nước, không thấy đâu là bờ. Chỉ đến vùng Kompong Chhnang thì làng mạc mới dần hiện ra. Tuy nhiên cũng chỉ là quang cảnh thưa thớt với những ngôi nhà sàn lụp xụp, người chèo ghe đánh cá, mấy đứa trẻ dắt trâu... Một quãng xa mới nhìn thấy được người dân đang làm lúa.

Dù là tàu cao tốc nhưng tốc độ chạy vẫn cứ ì ì. Thỉnh thoảng, người phụ tàu phải lấy sào tre để đẩy tàu khi tàu khi tàu mắc lầy trong khúc biển hồ thu hẹp. Chị Vân, người Việt thường đi buôn cá từ Siemriep - Phnom Penh sống ở đây từ nhỏ, cho biết: “Mùa này là mùa khô, tàu lớn lên xuống chỉ có một luồng nên chạy không khéo là mắc cạn ngay. Những tàu này hầu như chỉ có khách du lịch đi thôi. Người dân đi xe vì giá rẻ hơn nhiều”. Chị còn cho biết giá vé bán cho dân địa phương chỉ có 10 USD, trong khi khách du lịch là 25 USD.

Càng về gần thủ đô, các khu nhà sàn khang trang hơn, được xây kiên cố hơn. Không lấy làm lạ khi thấy nhiều du khách đứng trên mui tàu, người dân vẫy tay chào và cười thân thiện. Máy ảnh của các du khách lúc này trở nên bận rộn hơn lúc nào hết. Tàu hụ còi vang, thủ đô Phnom Penh đã hiện ra trước mắt...

Theo dulich.tuoitre.com.vn



Bài viết liên quan
Campuchia huyền ảo qua ống kính của chàng trai 9X
Angkor Wat tăng gấp đôi giá vé tham quan
Khám phá thiên đường biển, đảo Campuchia
Những điểm đến hút du khách của Campuchia dịp Tết Nguyên Đán
Đặc sản" đáng sợ" của Campuchia
Xem tất cả bài viết...



Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Angkor_Wat_from_the_air.jpg - CampuchiaHình ảnh Phnom Penh.jpg - CampuchiaHình ảnh Angkor Wat.jpg - CampuchiaHình ảnh cambodia_flag - CampuchiaHình ảnh Angkor Wat - Campuchia
Xem tất cả hình ảnh...