Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishNhưng thú vị nhất vẫn là tập làm… thuyền trưởng trên chuyến tàu từ đất liền ra thăm vịnh.
Xin cầm vô-lăng
Người có ba năm lái con tàu nhãn hiệu Yanmar của Nhật, trọng tải cho phép chở 45 người ra vịnh hôm ấy là anh Trần Ngọc Lâm. Anh là thuyền trưởng của một trong ba con tàu thuộc Công ty cổ phần du lịch - dịch vụ Vân Phong đưa khách ra thăm vịnh.
Khoảng cách từ bờ đến Vịnh Vân Phong đi bằng tàu chỉ khoảng 15-20 phút nên thật thú vị nếu bạn làm… thuyền trưởng.
Thấy sự tò mò pha chút thích thú của tôi, anh Lâm vui vẻ “truyền nghề” lái tàu cho tôi. Thế là tôi được cầm lái vô-lăng, tất nhiên là luôn có anh Lâm giám sát bên cạnh. Khác với vô- lăng các loại xe con, tàu lửa tôi biết thì phải lái ngồi, vô-lăng của chiếc tàu mini chở khách này bắt thuyền trưởng phải… đứng lái và quan sát phía trước thông qua ô kính rất rộng.
Theo sự hướng dẫn của anh Lâm, tôi quay lòng vòng vô-lăng, khi thì bên phải, lúc lại bên trái, mà vô-lăng rất nhẹ, khác với hình dung của tôi lúc ban đầu, để chiếc thuyền băng băng rẽ nước đưa du khách ra vịnh “rất ngọt”. Phía bên phải vô-lăng, góc mạn thuyền là hộp số gồm có hai thanh đứng dùng để đẩy lên xuống mỗi khi thuyền tăng tốc và ngược lại. Bên cạnh vô-lăng là 4-5 cái đồng hồ nho nhỏ, báo hiệu tốc độ, mã lực.
Vũ điệu giữa trùng dương
“Nếu thuyền chạy thẳng thì cứ cầm vô-lăng chắc như thế là được, còn quẹo sang trái hay phải để tránh đá ngầm thì cứ “đánh” vô-lăng theo hướng ấy là được”, anh Lâm căn dặn. Quả thật, tôi làm theo thì chiếc thuyền chạy theo ý muốn của tôi, mặc dù tôi là kẻ ngoại đạo về lái tàu. Tàu cứ thế băng băng vượt sóng, thoáng thấy những khu nhà trên Vịnh nuôi tôm, mực… tôi lại đánh vô lăng ra phía nước để tránh ngon lành! Dòng nước ngọt mát lạnh, trong xanh dưới mắt “thuyền trưởng” mới đẹp làm sao! Đó mới là cái thú của “những người làm dâu trăm họ” như anh Lâm!
| Nhà nổi trên vịnh |
Thấy đá ngầm, anh Lâm bảo tôi dùng hộp số để giảm tốc độ rồi đánh tay lái ra ngoài. Không ngờ dưới vô-lăng của tôi, chiếc thuyền có tải trọng mấy tấn cứ chạy êm ru trên mặt nước, nhẹ nhàng và êm ái, phía trước là bầu trời nắng nhẹ. Trên hành trình từ bờ ra Vịnh, anh Lâm giới thiệu với tôi về vùng đất này xưa kia hoang vắng, nhờ làm du lịch nên đời sống của bà con bớt khổ.
Trong khoang lái tàu, tôi kịp trông thấy chiếc mũ thuyền trưởng, bảng tên trên bộ cánh áo trắng quần xanh của anh Lâm. Đó là trang phục của thuyền trưởng, nhìn kỹ thì hao hao trang phục của lính hải quân. Như sợ tôi lạc tay lái, anh Lâm cứ ngồi bên cạnh chỉ bảo tôi từng cái và giảng giải về kinh nghiệm vượt trùng khơi của mình. Chẳng mấy chốc, chiếc thuyền đã tới vịnh với bờ bãi mang nét hoang sơ, tôi giao lại vô-lăng cho anh tiếp tục cuộc hành trình, phần mình theo bè tấp vào vịnh.
Hiện nay, mỗi ngày, tuyến du lịch thăm vịnh Vân Phong đón tiếp mỗi ngày hàng nghìn du khách gần xa. Rất nhiều bạn trẻ muốn được tìm cảm giác mạnh khi làm thuyền trường như tôi và mong muốn các hãng du lịch nên nhanh chóng đưa loại hình tập lái tàu (tất nhiên có thuyền trưởng đứng bên cạnh tư vấn) vào tour hành trình thì ắt hẳn sẽ rất thú vị, nhất là được lái tàu trên vịnh
Theo dulich.tuoitre.com.vn
| Hãy cho tôi... lái tàu! |